Tôi cười vang khi nghe rằng con cá trong đại dương khát


Cuộc sống bao quanh bạn với mọi niềm vui của nó, vô vàn tiềm năng, cơ hội. Và bạn thì cứ khóc lóc rồi kêu la! Căng thẳng của bạn gia tăng khi bạn già hơn. Trẻ con có thể cười, nhưng bạn càng lớn tuổi, tiếng cười càng biến mất dần. Và mỗi khi bạn cười, nụ cười là rất giả; nó là thứ được tô vẽ. Nó không bắt rễ từ trái tim.
Tại sao con người lại trở nên nghiêm chỉnh như thế? Họ biết rằng mình đang bỏ lỡ gì đó. Họ biết rằng cuộc sống đang trượt dần xa khỏi họ. Họ biết rằng đáng ra điều này là không nên, nhưng nó là vậy rồi – họ đau khổ. Và khi một ai đó đạt tới, như Kabir, anh ta luôn bật cười. Nếu một con cá đến bên bạn và bảo rằng, “Tôi khát”, thế thì bạn làm gì đây? Bạn có thấy cảm thông cho con cá một chút nào không? Bạn có thấy thương cảm cho con cá không? Bạn sẽ đơn giản cười, và bạn sẽ nói, “Nếu mày thấy khát thì đơn giản là mày ngốc nghếch thôi. Chẳng có lí do gì mà khát cả! Mày đang ở trong đại dương rồi.Tại sao mày lại khát chứ?”
Con người đang ở trong căng thẳng, căng thẳng cùng cực. Chúng ta cứ giấu nhẹm điều đó hoài, bởi vì có nghĩa lí gì mà cho người khác thấy nó? Chẳng ai giúp được cả. Chúng ta cứ mang theo mãi những đêm tối trong linh hồn, lo lắng cùng cực, nỗi đau đớn tột độ, những vết thương hở. Chúng ta cứ giấu đi! Thật vô nghĩa khi cho người khác biết điều ấy; chẳng ai giúp được cả. Tốt hơn là không nói ra về những vết thương mà bạn đang mang trong mình; tốt hơn là quên sạch đi tất cả những vết thương ấy.
Đó là lí do tại sao mà chất gây nghiện lại quan trọng như vậy trong nhiều thập kỉ. Chưa từng có một thời kì nào mà ở đó tồn tại thứ này hay thứ khác không được con người dùng để quên đi những tổn thương nội tâm, để quên đi toàn bộ rác rưởi mà ho đã tạo ra trong cả cuộc đời mình. Con người cứ nói họ phản đối rượu cồn, thuốc phiện, nhưng họ không hiểu tâm lí ẩn náu đằng sau nó. Chỉ tuyên truyền chống lại chúng sẽ không ngăn cản được con người sử dụng chúng. Bạn có thể hợp pháp hóa, bạn có thể cấm đoán, nhưng chất gây nghiện vẫn sẽ được dùng thôi.
Trừ khi con người có thể trở nên phúc lạc, họ không thể bị cấm đoán dùng được đâu. Nếu con người sống trong đau khổ, anh ta sẽ cần thứ gì đó để quên đi buồn phiền. Còn không thì nỗi đau sẽ là quá mức! Thực ra, tầm nhìn của tôi là thế này: nếu mọi thuốc phiện và chất gây nghiện có thể đơn giản bị bài trừ khỏi thế gian, con người sẽ phát điên ngay lập tức. Cả trần gian sẽ là một nhà thương điên. 
Con người theo một cách nào đó đang giữ chính họ ở cùng nhau. Họ có thể uống rượu cùng nhau, và trong vài giờ họ quên đi thế giới và khổ đau mà thế giới đem đến cho họ; họ có thể quên đi bản thân mình. Họ có thể rơi vào cơn hôn mê. Họ biết rõ rằng điều đó sẽ chẳng thay đổi được gì sau đó. Nhưng rồi chẳng có gì thay đổi được gì hết. Ít nhất trong vài giờ người ta sẽ quên hết mọi thứ.
Chất gây nghiện sẽ biến mất khỏi thế gian chỉ khi thiền trở thành một hiện tượng phổ biến toàn cầu, khi mỗi cá nhân tạo ra được một chút tính thiền trong bản thể anh ta; khi mỗi cá nhân trở nên ý thức được rằng : “Chẳng cần phải đau khổ làm gì, đau khổ là do ta tự tạo ra mà thôi. Đời không đau khổ: bản chất của đời là phúc lạc. Chính cái dốt nát của ta đã tạo ra đau khổ từ nó.”
I LAUGH WHEN I HEAR THAT THE FISH IN THE WATER IS THIRSTY.
Life surrounds you with all its joys, with immense possibilities, opportunities. And you
go on crying and weeping! Your anguish goes on deepening as you grow older. Children
can laugh, but the older you become, the more the laughter disappears. And whenever
you laugh, it is phony; it is just a painted laughter. It has no roots in your heart.
Why have people become so serious? They know they are missing something. They
know that life is slipping out of their hands. They know that this should not be so, but it is
so -- they are miserable. And when someone attains, like Kabir, he is bound to laugh.
If a fish comes to you and says, "I am thirsty," what will you do? Will you feel any
sympathy for the fish? Will you feel any kind of empathy for the fish? You will simply
laugh, and you will say, "If you are thirsty then you are simply stupid. There is no need to
be thirsty! You are in the sea already. Why should you be thirsty?"
Man is in anguish, great anguish. We go on hiding it, because what is the point of
bringing it to others? Nobody can help. We go on carrying dark nights in our beings,
great turmoil, great pain, great wounds. We go on hiding! It is pointless to tell anybody;
nobody can help. It is better not to talk about the wounds that you are carrying in your
soul; it is better to forget about all those wounds.
That's why intoxicants have been so important down the ages. There has never been a
time when something or other was not used by man to forget the inner wounds, to forget
this whole nonsense that we have made out of life. People go on talking against alcohol,
against drugs, but they don't understand the psychology behind it.Just talking against
them is not going to prevent people. You can legalize, you can prohibit, but still
intoxicants will be used.
Unless man becomes blissful, they cannot be prevented. If man lives in misery, he will
need something or other to forget the misery. Otherwise, it will be too much! In fact, my
own insight is this: if all the drugs and all the intoxicants could be simply removed from
the world, man would immediately go mad. The whole world would be a madhouse.
People are somehow keeping themselves together. They can drink alcohol, and for a few
hours they can forget the world and the misery that the world brings to them; they can
forget their own selves. They can be lost into oblivion. They know perfectly well it is not
going to change anything. But then nothing seems to change anything. At least for a few
hours one can forget all about it. 
Người dịch:  Mai Huyen
Trích chương 1 : Cá trong đại dương thì không khát.





Không có nhận xét nào

Được tạo bởi Blogger.