Cá trong đại dương thì không khát


 BẠN CỨ ĐI HẾT THÀNH PHỐ TÔN GIÁO NÀY ĐẾN THÀNH PHỐ tÔN GIÁO KHÁC VỚI MỘT CÁI NHÌN ĐẦY BỐI RỐI!
BẠN KHÔNG NẮM BẮT ĐƯỢC MỘT SỰ THẬT RẰNG ĐIỀU SỐNG ĐỘNG NHẤT TRONG TẤT CẢ LẠI NẰM TRONG CHÍNH NGÔI NHÀ MÌNH…

CHƯA AI NÓI ĐIỀU ĐÓ CHO BẠN CẢ. Bí mật đã được che giấu khỏi bạn rồi. Chẳng ai nói bạn nên nhìn vào bên trong; chẳng ai cho bạn cơ hội để nhìn vào bên trong. Cha mẹ không bảo con cái rằng, “Đôi khi chỉ cần hiện hữu thôi. Không phải làm gì cả. Chỉ ngồi yên bên dưới gốc cây, tìm vào bên trong, hỏi ‘Tôi là ai?’”. Chẳng có trường học, cao đẳng, đại học nào bảo bạn thiền. Thực ra, họ nghĩ rằng thiền chẳng có liên quan gì đến giáo dục.
Chính phủ Ấn Độ đã viết một bức thư. Họ không công nhận cộng đồng này mang tính giáo dục. Vì sao thế? “Bởi vì thiền định thì có liên quan gì đến giáo dục?” Và tôi bảo họ rằng, “ Nếu thiền là không liên quan đến giáo dục, thế thì thứ gì khác có thể là nền tảng cho một nền giáo dục thực thụ nào? Thứ gì khác?”
Nhưng tôi biết: một gã ngu nào đó ngồi trong văn phòng đã soạn thảo cái thư đó. Anh ta chẳng biết được thiền là gì. Thiền có nghĩa là ở cùng bản thân bạn trong tính một mình tuyệt đối, để cho bạn có thể có cái nhìn thoáng qua về bản thể của mình. Ở cùng với bản thân mình chính là thiền.
Trong triết lí của tôi về cuộc sống, chỉ hai thứ là quan trọng: một là thiền, hai là tình yêu. Và cả hai bổ sung cho nhau. Thiền tức là niềm vui khi được ở một mình, và tình yêu tức là niềm vui khi ở cạnh người khác. Chúng chính là hai cái cánh của một nền giáo dục đích thực. Thiền tức là đôc lập, tự do – tự do khỏi mọi thứ, tự do khỏi người yêu, bởi vì thậm chí sự hiện diện của người yêu cũng chạm đến không gian riêng của bạn. Nó là tốt nếu nó tạm thời, nó là tốt khi bạn chia sẻ không gian của mình cùng ai đó, nó là tốt cho việc gặp gỡ và hòa tan lẫn nhau, nhưng đến cuối cùng, VÀ về cơ bản, bạn là một mình mà thôi. Và bạn phải học cách ở một mình, và không chỉ là ở một mình, mà là một mình trong hân hoan, một mình trong hạnh phúc.
Thiền nghĩa là chỉ ngồi yên lặng, chẳng làm gì cả...chỉ hiện hữu thôi! Thế giới đã đầy rẫy hoạt động rồi. Xã hội dạy bạn làm điều này, làm điều kia – vì sao thế? Vì nếu bạn làm điều này, bạn sẽ gặt được cái kia; nếu bạn không làm điều này, bạn sẽ không gặt được nó. Hoạt động là cách để có được nhiều hơn, và chúng ta bị tiêm nhiễm tư tưởng phải có nhiều hơn và nhiều hơn nữa – cứ như là có thêm thì ta sẽ thực sự hài lòng hơn, thỏa mãn hơn vậy; cứ như là có thêm thì ta sẽ giàu có hơn vậy.
Sự thật thì ngược lại: bạn càng có nhiều, thế thì bạn càng cảm nhận rõ sự nghèo nàn bên trong mình – đối lập. Bạn càng giàu có ở thế giới bên ngoài, bạn càng thấy trống rỗng hơn ở thế giới bên trong, và chẳng có sự giàu có nào bên ngoài có thể khỏa lấp hết cái trống rỗng của tâm hồn đâu. Chẳng có gì ở bên ngoài có thể được mang vào trong cả. Bạn có thể giàu có hết mức, nhưng nó sẽ tiếp tục chất đống bên ngoài bạn thôi; và cái đống đó càng to hơn, bạn càng thấy cái trống vắng, hư không, rỗng tuếch của tâm hồn nhiều hơn – bạn sẽ càng khổ hơn thôi.
Vì thế, xã hội càng giàu có hơn, nó càng quan tâm nhiều hơn nữa đến tôn giáo. Xã hội nghèo thì không trở nên tôn giáo được; điều đó gần như không thể. Tôi không nói là một người nghèo thì không thể có tính tôn giáo -- một người nghèo thì CÓ THỂ -- nhưng một xã hội nghèo thì không. Một người nghèo thì có thể là một ngoại lệ: Kabir là một người nghèo – và đạt tới đỉnh cao tối thượng, trở thành một vị Phật. Nhưng một xã hội mà nghèo thì không thể mang tính tôn giáo được.
Xã hội nghèo thì hứng thú với việc có nhiều hơn nữa, và nếu bạn muốn có nhiều hơn thì bạn phải làm nhiều hơn. Bạn phải đặt toàn bộ năng lượng của mình vào hoạt động – và thiền thì ngược lại với hoạt động rồi. Thiền là một trạng thái bất hoạt, nó là trạng thái của thụ động tuyệt đối. Nó là một trạng thái của sự tồn tại: chỉ đơn giản là ... và vui vẻ với sự thật đơn giản đó. Và sau đó một cái gì đó bắt đầu xảy ra bên trong - mà không làm gì từ phía bạn.
AND SO YOU WALK FROM ONE HOLY CITY TO THE NEXT
WITH A CONFUSED LOOK!
YOU DON'T GRASP THE FACT THAT WHAT IS MOST
ALIVE OF ALL IS INSIDE YOUR OWN HOUSE...
YOU HAVE NOT BEEN TOLD. The secret has been hidden from you. Nobody has told you to go in; nobody has given you any chance to be in. Parents are not telling their
children, "Sometimes just be. Don't do anything. Just sit silently under a tree, search in, ask 'Who am I?"' No school, no college, no university, is telling you to meditate. In fact,
they think meditation has nothing to do with education.
YOU DON'T GRAS P THE FACT THAT WHAT IS MOSTer. They don't recognize this commune as educational. Why? "Because what does meditation have to do with education?" And I say to them, "If meditation has nothing to do with education, then what else can become the
foundation of a true education? What else?"
But I know: some stupid fool in some office must have written that. He is not aware of what meditation is. Meditation simply means to be with yourself in your absolute aloneness, so that you can have a taste of your own being. To be with yourself is meditation.
In my philosophy of life, only two things are valuable: one is meditation, the other is love. And both are complementary. Meditation means the joy of being alone, and love
means the joy of being together with somebody. These are the two wings of a true
education. Meditation means independence, freedom -- freedom from all, even from the
beloved, because even the presence of the beloved encroaches on your space. It is good
for the time being, it is good to overlap your space with somebody, it is good to meet and
merge, but ultimately, AND fundamentally, you are alone. And you have to learn how to
be alone, and not only how to be alone, but joyously alone, ecstatically alone.
Meditation means sitting silently, doing nothing... just being! The world is too full of
doing. The society teaches you to do this, to do that -- why? Because if you do this, you
will have that; if you don't do this, you will not have that. Doing is a way of having more,
and we are conditioned to have more and more and more -- as if by having more we will
really be satisfied, contented; as if by having more we will really become rich.
The truth is just the opposite: the more you have, the more you feel your inner poverty --
in contrast. The richer you become in the outside world, the emptier you feel inside, and
no outer richness can fill the inner gap. Nothing from the outside can be taken in. You
can have as much wealth as possible, but it will go on piling up outside you; and the
bigger the heap, the more you will see your inner emptiness, nothingness, hollowness --
the more miserable you will become.
Hence, the richer a society gets, the more and more it becomes interested in religion. Poor
societies cannot be religious; it is almost impossible. I am not saying a poor person
cannot be religious -- a poor person CAN be -- but a poor society cannot be. A poor
person may be an exception: Kabir was a poor man -- and attained to the highest peak
possible, became a Buddha. But the poor society as such cannot be religious.
The poor society remains interested in having more and more, and if you want to have
more you will have to do more. You will have to put your whole energy into doing -- and
meditation is just the opposite of doing. Meditation is a state of non-doing, it is a state of utter passiveness. It is a state of being: one simply IS... and ENJOYING that simple
isness. And then something starts happening inside -- without any doing on your part. 
Người dịch : Mai Huyen

Không có nhận xét nào

Được tạo bởi Blogger.