Thầy giả là tội nhân lớn nhất trên thế giới
Thầy giả là tội nhân lớn nhất trên thế giới
Điều gì đã xảy ra cho sư này, đệ tử của Nan-in? Thầy hỏi:
Ông để dép ở đâu - bên phải hay bên trái? Người đó lưỡng lự. Và người đó nhận ra
rằng trong khoảnh khắc bỏ dép mình đã không nhận biết - nếu không, người đó phải
biết dép đã để chỗ nào, bên phải hay bên trái. Tâm thức của người đó chưa liên
tục. Điều đó chỉ chứng tỏ rằng tâm thức của người đó vẫn chưa vô nỗ lực. Người
đó vẫn còn phải nhớ, phải nỗ lực có ý thức. Sự chú tâm của người đó vẫn đi kèm
với căng thẳng. Người đó vẫn chưa trở thành chú tâm. Đôi khi người đó thành
công, đôi khi lại thất bại.
Nan-in đang hỏi: Nhận biết của ông bây giờ tự nhiên chưa?
Ông không cần phải thao tác nó nữa chứ? Ông không cần phải làm gì về nó nữa chứ?
Nó có đấy - nó có đấy dù bất kì cái gì ông làm, hay ông phải nỗ lực thì nó mới
có đấy? Nếu nỗ lực có đó, nó là điều phải ráng sức, mà điều phải ráng sức thì
nhất định là phi tự nhiên. Nhận biết phi tự nhiên không thực là nhận biết - nó
chỉ tồn tại ở ngoại vi, không phải bên trong ông. Nếu nó tồn tại trong ông,
chẳng cần phải nỗ lực gì.
Điều tôi cố gắng nói là: Nỗ lực bao giờ cũng chỉ ở ngoại
vi. Bạn không thể động chạm tới trung tâm thông qua nỗ lực. Bạn có thể làm điều
gì đó ở ngoại vi - bạn có thể thay đổi hành vi của mình, bạn có thể thay đổi cái
gọi là tính cách của bạn. Tại ngoại vi, với nỗ lực, bạn có thể trở thành người
tốt từ việc xấu, bạn có thể trở thành đức hạnh từ việc là kẻ tội lỗi; thậm chí
bạn có thể trở thành thánh nhân - tại ngoại vi, với nỗ lực.
Nhưng trung tâm không bao giờ có thể bị động chạm tới và
bị thấm vào qua nỗ lực - bởi vì không hành động nào có thể dẫn tới bạn. Bạn đã ở
đó rồi! Không cần phải làm gì cả. Bạn phải đơn giản im lặng, tự phát, và thế thì
trung tâm nảy sinh. Nó ló ra từ đám mây. Có một chỗ vỡ, một lỗ hổng. Bạn bỗng
nhiên nhận ra nhận biết tự phát của mình. Bạn là nhận biết. Nó không là cái gì
bạn làm, nó không là cái gì phải được làm - chính bản chất của bạn là nhận
biết.
Người Hindu gọi bạn là satchitananda. Họ đã dùng ba từ -
sat, chit, ananda. Sat nghĩa là sự tồn tại, cái không bao giờ đi vào không tồn
tại. Sat nghĩa là chân lí, điều không bao giờ trở thành không đúng. Sat nghĩa là
vĩnh hằng - điều đã là, đang là, sẽ là. Chit nghĩa là nhận biết, tâm thức. Đó là
bản tính của bạn. Bạn bao giờ cũng là ý thức, bạn đang là ý thức, bạn sẽ là ý
thức. Tâm thức đó không thể bị lấy đi từ bạn, nhưng nó tồn tại trong chính cốt
lõi bản thể của bạn, không phải ở ngoại vi. Nó là bạn, nhưng bạn không trong
tiếp xúc với chính mình. Còn ananda có nghĩa là phúc lạc, cực lạc. Không phải là
bạn phải đạt tới phúc lạc - nó là bạn. Bạn bao giờ cũng phúc lạc, bạn không thể
là khác được; không có khả năng nào. Bạn không thể thay đổi được nó.
Bạn sẽ nói điều này dường như hoàn toàn ngớ ngẩn - vì
chúng ta đang trong khổ. Bạn đang trong khổ vì bạn đã trở nên bị ám ảnh với
ngoại vi quá nhiều. Bạn đã quên hoàn toàn trung tâm. Bạn đã trở nên dính líu quá
nhiều với người khác, bận tâm quá nhiều tới người khác, tới mức toàn bộ chú ý
được tập trung vào người khác, và bạn rơi vào trong bóng tối, trong vùng
tối.
Bạn là satchiananda.
Thiền sư Nan-in đang hỏi đệ tử: Bây giờ ông đã trở nên
tỉnh táo ông là ai chưa? Bây giờ ông đã bắt rễ vào bản tính của mình
chưa?
Nếu đệ tử này đã thực sự bắt rễ vào bản tính mình, trường
hợp này sẽ là gì?
Câu chuyện này rất khó hiểu. Đấy không phải là câu hỏi về
việc để dép bên trái hay bên phải; đấy không phải là vấn đề của câu chuyện này.
Điều đó dường như là vấn đề nhưng kì thực không phải. Vấn đề thực sự là: khi
Nan-in hỏi điều này, đệ tử đã lưỡng lự. Đấy mới là vấn đề thực sự. Và trong
khoảnh khắc lưỡng lự đó người đó không nhận biết rằng mình đang lưỡng lự. Nếu
người đó đã nhận biết rằng có lưỡng lự, người đó sẽ được chấp nhận. Nhưng vào
chính khoảnh khắc đó người đó mất nhận biết.
Và bạn cũng không thể lừa được Nan-in. Nếu bạn tới gặp
Nan-in bạn có thể nhớ rất rõ nơi đã bỏ dép, điều đó không khó. Nếu Nan-in hỏi
bạn: Ông đã bỏ dép ở đâu, bên trái hay bên phải? Bạn có thể trả lời ngay lập
tức: bên phải. Và bạn vẫn thất bại. Đấy không phải là vấn đề, đấy chỉ là sự đánh
lừa. Nan-in làm lạc hướng tâm trí chỉ để xem ngay bây giờ điều gì xảy ra trong
đệ tử.
Trong chính khoảnh khắc khi Nan-in hỏi: Dép ông để đâu,
bên phải hay bên trái? thì đệ tử bị lỡ. Trong chính khoảnh khắc đó người đó
lưỡng lự - và người đó không nhận biết về sự lưỡng lự. Người đó bắt đầu nghĩ.
Trong chính khoảnh khắc đó người đó trở nên không nhận biết, Nan-in nhìn vào
người đó. Câu hỏi đó chỉ để làm lạc hướng hướng tâm trí, đấy chỉ là sự đánh
lừa.
Đệ tử này thất bại, cho nên người đó không thể được đi
thuyết giảng cho người khác. Người đó vẫn còn chưa sẵn sàng, người đó vẫn còn
chưa nhận biết. Làm sao một người chưa nhận biết có thể dạy được người khác? Bất
kì điều gì người đó định dạy cũng đều sẽ sai. Có nhiều thầy không biết về chính
bản thân mình. Họ có thể là thầy tốt, có hiệu quả, có nghệ thuật, nhưng đấy
không phải là vấn đề. Họ không thể có ích gì.
Tội lỗi nguy hiểm nhất mà con người có thể phạm phải là giả vờ nhận biết. Cho dù bạn giết người, đó vẫn chưa là tội lỗi lớn đến thế, bởi vì, quả thực, bạn không thể giết người. Bạn chỉ có thể phá huỷ thân thể; linh hồn chuyển sang thân thể khác. Bạn chỉ phá huỷ một trò chơi, trò mới bắt đầu ngay lập tức. Kẻ giết người không phải là kẻ tội phạm lớn nhất như thế. Nhưng nếu bạn giả vờ rằng bạn nhận biết mà bạn lại không nhận biết, nếu bạn giả vờ rằng bạn là thầy và bạn không phải như vậy, bạn đang làm một điều tệ hại, điều tệ hại vô cùng đến mức không tội lỗi nào có thể so sánh được với nó - vì người khác sẽ học cái giả vờ đó. Họ bắt đầu giả vờ, và thế thì điều đó sẽ tiếp diễn mãi - giống như khi bạn ném một hòn đá vào cái hồ im lặng, gợn sóng dậy lên và lan ra mãi. Một gợn sóng này tạo ra gợn sóng khác, đẩy gợn sóng kia đi, và việc đó tiếp diễn cho tới tận bờ hồ.
Tội lỗi nguy hiểm nhất mà con người có thể phạm phải là giả vờ nhận biết. Cho dù bạn giết người, đó vẫn chưa là tội lỗi lớn đến thế, bởi vì, quả thực, bạn không thể giết người. Bạn chỉ có thể phá huỷ thân thể; linh hồn chuyển sang thân thể khác. Bạn chỉ phá huỷ một trò chơi, trò mới bắt đầu ngay lập tức. Kẻ giết người không phải là kẻ tội phạm lớn nhất như thế. Nhưng nếu bạn giả vờ rằng bạn nhận biết mà bạn lại không nhận biết, nếu bạn giả vờ rằng bạn là thầy và bạn không phải như vậy, bạn đang làm một điều tệ hại, điều tệ hại vô cùng đến mức không tội lỗi nào có thể so sánh được với nó - vì người khác sẽ học cái giả vờ đó. Họ bắt đầu giả vờ, và thế thì điều đó sẽ tiếp diễn mãi - giống như khi bạn ném một hòn đá vào cái hồ im lặng, gợn sóng dậy lên và lan ra mãi. Một gợn sóng này tạo ra gợn sóng khác, đẩy gợn sóng kia đi, và việc đó tiếp diễn cho tới tận bờ hồ.
Hồ tâm thức không có biên giới. Gợn sóng được tạo ra sẽ
lan đi mãi; nó còn tiếp tục mãi mãi. Bạn sẽ không ở đây, nhưng lừa dối của bạn,
giả dối của bạn, vẫn sẽ tiếp tục và nhiều người sẽ bị ảo tưởng bởi nó.
Thầy giả là tội nhân lớn nhất trên thế giới. Đó là lí do
tại sao Nan-in không cho phép bất kì ai được đi thuyết giảng chừng nào tự bản
thân người đó còn chưa trở nên chứng ngộ. Thế thì chính ánh sáng cháy bên trong
bạn sẽ giúp cho người khác được thắp sáng. Chính ngọn lửa cháy bên trong bạn sẽ
làm cho người khác ấm áp. Chính cuộc sống đã xảy ra cho bạn sẽ giúp cho người
khác thoát khỏi tính chết cứng của họ.
Nhưng phải nhớ: tỉnh táo, nhận biết hay tâm thức có thể
liên tục chỉ khi nó đã trở thành vô nỗ lực. Ban đầu nỗ lực nhất định phải có đó,
bởi vì nếu không làm sao bạn bắt đầu được? Bạn sẽ phải nỗ lực, bạn sẽ phải cố
chú tâm, bạn sẽ phải cố gắng đủ mọi cách để ý thức, nhưng nỗ lực sẽ tạo ra căng
thẳng. Và bạn càng nỗ lực, bạn càng bị căng thẳng. Sẽ có thoáng nhìn nhỏ nhoi,
nhưng bởi vì căng thẳng nên cực lạc sẽ bị bỏ lỡ. Bạn phải trải qua trạng thái
này nữa, bằng nỗ lực.
Một điều sớm hay muộn bạn sẽ trở nên nhận biết: bất kì
khi nào bạn nỗ lực, nhận biết tới với bạn nhưng đó là một nhận biết rất cực
nhọc, ác mộng. Nó rất nặng nề, tựa như có hòn đá đè lên đầu bạn. Nó không đem
lại vui sướng, không vô trọng lượng, không nhảy múa. Nhưng khi nỗ lực như vậy,
đôi khi bỗng nhiên bạn trở nên nhận biết - khi bạn không nỗ lực gì cả. Và nhận
biết đó sẽ nhẹ nhàng, vui thích, nhảy múa, cực lạc.
Osho
Post a Comment