Chính là trạng thái vô suy nghĩ của tâm trí và sự tham dự hoàn toàn trong hành động đem lại cho bạn cảm giác phúc lạc
<br /><div style="color: #1d2129; font-family: -apple-system,
BlinkMacSystemFont, '.SFNSText-Regular', sans-serif; font-size: 14px;
margin-bottom: 6px; margin-top: 6px;">Osho kính yêu,</div><div
style="color: #1d2129; font-family: -apple-system, BlinkMacSystemFont,
'.SFNSText-Regular', sans-serif; font-size: 14px; margin-bottom: 6px;
margin-top: 6px;">Xin Thầy nói cho chúng tôi về cách dùng năng lượng dục để
trưởng thành, vì đây dường như là một trong những mối bận tâm chính của chúng
tôi ở phương Tây.</div><div style="color: #1d2129; font-family:
-apple-system, BlinkMacSystemFont, '.SFNSText-Regular', sans-serif; font-size:
14px; margin-bottom: 6px; margin-top: 6px;">Dục là năng lượng. Cho nên tôi sẽ
không nói năng lượng dục - bởi vì không có năng lượng khác. Dục là năng lượng
duy nhất bạn có. Năng lượng này có thể được biến đổi - nó có thể trở thành năng
lượng cao hơn. Nó càng chuyển lên cao, tính dục lại càng ít trong nó. Và có đỉnh
nơi nó trở thành đơn giản là tình yêu và từ bi. Việc nở hoa tối thượng mà chúng
ta có thể gọi là năng lượng thiêng liêng, nhưng cơ sở, vị trí gốc rễ vẫn còn là
dục. Cho nên dục là tầng đầu tiên, tầng đáy của năng lượng - và Thượng đế là
tầng ngọn. Nhưng cùng một năng lượng chuyển động.</div><div
style="color: #1d2129; font-family: -apple-system, BlinkMacSystemFont,
'.SFNSText-Regular', sans-serif; font-size: 14px; margin-bottom: 6px;
margin-top: 6px;">Điều đầu tiên cần hiểu là ở chỗ tôi không phân chia năng
lượng. Một khi bạn phân chia, thế thì nhị nguyên được tạo ra. Một khi bạn phân
chia, thế thì xung đột và tranh đấu được tạo ra. Một khi bạn phân chia năng
lượng, bạn bị phân chia; thế thì bạn sẽ ủng hộ hay phản đối dục. Tôi không ủng
hộ cũng chẳng phản đối, bởi vì tôi không phân chia. Tôi nói dục là năng lượng,
cái tên của năng lượng; gọi năng lượng đó là x. Dục là một cái tên của năng
lượng x đó, một năng lượng chưa biết, khi bạn dùng nó chỉ như một lực sinh sản
sinh vật. Nó trở thành thiêng liêng một khi nó thoát khỏi giam cầm sinh vật, một
khi nó trở thành phi vật lí - thế thì đó là tình yêu của Jesus hay từ bi của
Phật.</div><div style="color: #1d2129; font-family: -apple-system,
BlinkMacSystemFont, '.SFNSText-Regular', sans-serif; font-size: 14px;
margin-bottom: 6px; margin-top: 6px;">Phương Tây ngày nay bị ám ảnh quá nhiều
bởi Ki tô giáo. Hai nghìn năm của kìm nén Ki tô giáo về năng lượng dục đã làm
cho tâm trí phương Tây bị ám ảnh quá nhiều về nó. Trước hết, trong hai nghìn năm
ám ảnh là làm sao diệt được nó. Bạn không thể diệt được nó - không năng lượng
nào có thể bị huỷ diệt, năng lượng chỉ có thể được biến đổi. Không cách nào để
huỷ diệt năng lượng. Trong thế giới này không cái gì có thể bị huỷ diệt, nó chỉ
có thể được biến đổi, thay đổi, chuyển đổi vào cõi giới và chiều mới. Huỷ diệt
là không thể được. Bạn không thể tạo ra năng lượng mới mà bạn cũng không thể nào
phá huỷ được năng lượng cũ. Sáng tạo và huỷ diệt cả hai đều ở bên ngoài bạn.
Chúng không thể được thực hiện. Bây giờ, các nhà khoa học đồng ý về điều này -
thậm chí đến một nguyên tử cũng không thể bị huỷ diệt nổi.</div><div
style="color: #1d2129; font-family: -apple-system, BlinkMacSystemFont,
'.SFNSText-Regular', sans-serif; font-size: 14px; margin-bottom: 6px;
margin-top: 6px;">Trong suốt hai nghìn năm Ki tô giáo đã cố gắng huỷ diệt
năng lượng dục. Tôn giáo bao hàm việc trở thành tuyệt đối không dục. Điều đó đã
tạo ra điên khùng. Bạn càng tranh đấu với nó, bạn càng kìm nén, bạn càng trở nên
dục hơn. Và thế thì dục chuyển sâu hơn vào trong vô thức, nó đầu độc toàn bộ con
người bạn. Cho nên nếu bạn đọc về cuộc đời của các vị thánh Ki tô giáo, bạn sẽ
thấy họ đều bị ám ảnh bởi dục. Họ không thể cầu nguyện, họ không thể thiền. Bất
kì điều gì họ làm, dục đều chen vào. Và họ cho là quỉ dữ đang giở trò với họ.
Chẳng ai giở trò cả. Nếu bạn kìm nén, bạn chính là quỉ.</div><div
style="color: #1d2129; font-family: -apple-system, BlinkMacSystemFont,
'.SFNSText-Regular', sans-serif; font-size: 14px; margin-bottom: 6px;
margin-top: 6px;">Sau hai nghìn năm liên tục kìm nén dục, phương Tây trở nên
chán ngán nó. Nó thành quá nhiều. Toàn bộ bánh xe quay lại. Bây giờ, thay vì kìm
nén, thì mê đắm, mê đắm dục trở thành ám ảnh mới. Từ cực này tâm trí chuyển sang
cực kia. Căn bệnh vẫn còn nguyên như cũ. Một thời nó bị kìm nén, bây giờ nó là
cách để mê đắm ngày càng nhiều về nó. Cả hai đều là thái độ bệnh
hoạn.</div><div style="color: #1d2129; font-family: -apple-system,
BlinkMacSystemFont, '.SFNSText-Regular', sans-serif; font-size: 14px;
margin-bottom: 6px; margin-top: 6px;">Dục phải được biến đổi - không bị kìm
nén cũng chẳng mê đắm điên khùng. Và cách duy nhất có thể để biến đổi dục là làm
dục với nhận biết thiền sâu sắc. Cũng giống hệt như tôi đã nói về giận dữ. Đi
vào dục, nhưng với sự hiện hữu chăm chú, có ý thức, tỉnh táo. Đừng cho phép nó
trở thành lực vô thức. Đừng bị nó kéo và đẩy đi. Đi một cách có hiểu biết, có
tri thức, có tình yêu. Làm cho kinh nghiệm dục thành kinh nghiệm thiền. Thiền
trong nó. Đây là điều phương Đông đã làm qua Mật tông.</div><div
style="color: #1d2129; font-family: -apple-system, BlinkMacSystemFont,
'.SFNSText-Regular', sans-serif; font-size: 14px; margin-bottom: 6px;
margin-top: 6px;">Một khi bạn mang tính thiền trong kinh nghiệm dục, phẩm
chất của nó bắt đầu thay đổi. Cùng năng lượng ấy, đang chuyển vào kinh nghiệm
dục, bắt đầu hướng vào tâm thức. Bạn có thể trở thành tỉnh táo trong cực thích
dục mà trước đây bạn chưa hề đạt tới - bởi vì không kinh nghiệm nào khác sâu sắc
được như vậy, không kinh nghiệm nào khác cuốn hút như vậy, không kinh nghiệm nào
khác toàn bộ được đến như vậy. Trong cực đỉnh dục bạn hoàn toàn bị cuốn hút, từ
gốc rễ đến tất cả mọi thứ - toàn bộ con người bạn rung động, toàn bộ con người
bạn đều trong đó. Thân thể, tâm trí - cả hai đều trong đó, và suy nghĩ dừng lại
hoàn toàn. Cho dù chỉ một giây, khi cái thích đạt tới cực điểm, suy nghĩ dừng
lại hoàn toàn, bởi vì bạn là toàn bộ đến độ bạn không thể nghĩ được
nữa.</div><div style="color: #1d2129; font-family: -apple-system,
BlinkMacSystemFont, '.SFNSText-Regular', sans-serif; font-size: 14px;
margin-bottom: 6px; margin-top: 6px;">Trong cực điểm dục bạn hiện hữu. Hiện
hữu có đó mà không có suy nghĩ. Trong khoảnh khắc này, nếu bạn có thể trở nên
tỉnh táo, có ý thức, thế thì dục có thể trở thành cánh cửa hướng tới điều thiêng
liêng. Và nếu trong khoảnh khắc này bạn có thể trở nên tỉnh táo, thì tỉnh táo đó
có thể được mang sang các khoảnh khắc khác nữa, trong các kinh nghiệm khác nữa.
Nó có thể trở thành một phần của bạn. Thế thì ăn, đi, làm việc gì đó, bạn có thể
mang tỉnh táo đó. Qua dục mà tỉnh táo đã chạm tới cốt lõi sâu kín nhất của bạn.
Nó đã thấm nhuần vào bạn. Bây giờ bạn có thể mang nó đi. Và nếu bạn trở nên có
tính thiền, bạn sẽ nhận ra sự kiện mới. Sự kiện đó là ở chỗ không phải là dục
cho bạn phúc lạc, không phải là dục cho bạn cực lạc. Thay vì thế, chính là trạng
thái vô suy nghĩ của tâm trí và sự tham dự hoàn toàn trong hành động đem lại cho
bạn cảm giác phúc lạc.</div><div style="color: #1d2129; font-family:
-apple-system, BlinkMacSystemFont, '.SFNSText-Regular', sans-serif; font-size:
14px; margin-bottom: 6px; margin-top: 6px;">Một khi bạn hiểu điều này thế thì
dục sẽ ngày càng ít được cần tới, vì trạng thái vô suy nghĩ đó của tâm trí có
thể được tạo ra mà không cần dục. Đó chính là điều thiền nghĩa là gì. Và cái
toàn bộ của bản thể cũng có thể được tạo ra không cần dục. Một khi bạn biết rằng
cùng một hiện tượng có thể xảy ra không cần dục, dục sẽ ngày càng ít được cần
tới hơn. Một khoảnh khắc sẽ tới khi dục không còn cần thiết chút nào
nữa.</div><div style="color: #1d2129; font-family: -apple-system,
BlinkMacSystemFont, '.SFNSText-Regular', sans-serif; font-size: 14px;
margin-bottom: 6px; margin-top: 6px;">Nhớ lấy, dục bao giờ cũng phụ thuộc vào
người kia. Cho nên trong dục tù túng, cảnh nô lệ vẫn còn. Một khi bạn có thể tạo
ra hiện tượng cực thích toàn bộ này mà không phụ thuộc vào bất kì người nào
khác, khi nó đã trở thành nguồn bên trong, bạn được độc lập, bạn thành tự do. Đó
chính là điều được ngụ ý khi ở Ấn Độ chúng ta nói chỉ brahmachari, người vô dục
tuyệt đối, mới có thể là tự do - bởi vì giờ đây người đó không phụ thuộc vào bất
kì ai khác, cực lạc của người đó là của riêng người đó.</div><div
style="color: #1d2129; font-family: -apple-system, BlinkMacSystemFont,
'.SFNSText-Regular', sans-serif; font-size: 14px; margin-bottom: 6px;
margin-top: 6px;">Dục biến mất qua thiền, nhưng điều này không phá huỷ năng
lượng. Năng lượng không bao giờ bị phá huỷ cả; chỉ có dạng của năng lượng là
thay đổi. Bây giờ nó không còn là dục nữa. Và khi dạng không còn là dục, bạn trở
thành việc yêu.</div><div style="color: #1d2129; font-family:
-apple-system, BlinkMacSystemFont, '.SFNSText-Regular', sans-serif; font-size:
14px; margin-bottom: 6px; margin-top: 6px;">Cho nên thực sự, một người còn
dục thì không thể yêu được. Tình yêu của người đó chỉ có thể là sự trưng bày.
Tình yêu của người đó chỉ là phương tiện để hướng tới dục. Một người còn dục thì
hay dùng tình yêu như kĩ thuật để hướng tới dục. Đó là phương tiện. Một người
còn dục không thể yêu thực sự, người đó chỉ có thể khai thác người khác, và tình
yêu trở thành cách duy nhất để tiếp cận đến người khác.</div><div
style="color: #1d2129; display: inline; font-family: -apple-system,
BlinkMacSystemFont, '.SFNSText-Regular', sans-serif; font-size: 14px;
margin-top: 6px;">Một người đã trở thành vô dục, và năng lượng chuyển vào
trong, đều trở thành người tự cực lạc. Cực lạc của người đó là của riêng người
đó. Một người như vậy sẽ đáng yêu ngay lần đầu tiên. Tình yêu của người đó sẽ là
việc mưa rào thường xuyên, chia sẻ thường xuyên, việc cho thường xuyên. Nhưng để
đạt tới điều này bạn không cần phải phản dục. Để đạt đến điều này bạn phải chấp
nhận dục là một phần cuộc sống, của cuộc sống tự nhiên. Di chuyển với nó - chỉ
di chuyển với nhiều ý thức hơn. Ý thức là cây cầu, cây cầu vàng, từ thế giới này
sang thế giới kia, từ địa ngục lên thiên đàng, từ bản ngã tới điều thiêng
liêng.</div>
Post a Comment