Từ đâu mà hi vọng này tới? - nó là ngược đời và phải được hiểu
Níu bám
lấy sống là rất sâu,thèm khát sống. Tại sao nó có đó khi có nhiều khổ thế? Mọi
người tới tôi, và với phiền não sâu sắc họ nói về khổ của họ, nhưng họ dường như
không sẵn sàng rời bỏ cuộc sống. Ngay cả với mọi khổ của nó, cuộc sống dường như
vẫn xứng đáng. Từ đâu mà hi vọng này tới? - nó là ngược đời và phải được
hiểu.
Thực ra,
bạn níu bám vào sống nếu bạn khổ. Bạn càng khổ, bạn càng níu bám. Người hạnh
phúc không níu bám vào sống. Điều này sẽ có vẻ ngược đời ở bề mặt bên ngoài,
nhưng nếu bạn xuyên thấu sâu sắc, bạn sẽ hiểu vấn đề là gì. Những người khổ bao
giờ cũng hi vọng, lạc quan. Họ bao giờ cũng hi vọng rằng cái gì đó sắp xảy ra
ngày mai. Những người đã sống trong khổ sâu sắc địa ngục đều đã tạo ra cõi trời,
ý tưởng, thiên đường,cực lạc...Nó bao giờ cũng là ngày mai; nó không bao giờ
tới. Nó bao giờ cũng ở đó, treo như con mồi ngay trước bạn ở đâu đó trong tương
lai.
Nó là thủ
đoạn của tâm trí: cõi trời - cực lạc - thiên đàng thủ đoạn lớn nhất của tâm trí.
Tâm trí đang nói, 'Đừng lo nghĩ về hôm nay, ngày mai là thiên đường,cực lạc.Chỉ
bằng cách nào đó qua được hôm nay thôi. Nó không là gì khi so sánh với hạnh phúc
đang chờ đợi mình ngày mai!' Và ngày mai dường như gần thế. Tất nhiên nó không
bao giờ tới, nó không thể tới được. Ngày mai là thứ không tồn tại. Bất kì cái gì
tới bao giờ cũng là hôm nay, và hôm nay là địa ngục. Nhưng tâm trí an ủi; nó
phải an ủi, bằng không nó sẽ gần như không thể nào chịu đựng được
.
Làm sao
bạn có thể chịu đựng được nó? Cách duy nhất là hi vọng, hi vọng ngược lại mọi hi
vọng, mơ mộng. Mơ trở thành an ủi. Mơ làm nhạt nhoà khổ của bạn. Mơ có thể không
tới, điều đó không phải là vấn đề, nhưng ít nhất hôm nay bạn có thể mơ và chịu
đựng khổ đang có đó. Bạn có thể trì hoãn. Ham muốn của bạn có thể cứ treo đó
trong tương lai, không được hoàn thành. Nhưng chính hi vọng rằng ngày mai sẽ tới
và mọi thứ sẽ ổn thoả giúp cho bạn kéo dài, dai dẳng.Người đó phải đợi và làm
thu xếp cho ngày mai xảy ra.
Người ăn
xin bao giờ cũng sống trong tương lai. Và bạn là kẻ ăn xin nếu bạn sống trong
tương lai. Đó là tiêu chuẩn để đánh giá liệu một người là hoàng đế hay kẻ ăn
xin: nếu bạn sống trong tương lai, bạn là kẻ ăn xin; nếu bạn sống ngay ở đây,
bây giờ, bạn là hoàng đế.
Người
phúc lạc sống ở đây và bây giờ. Người đó không bận tâm về tương lai. Tương lai
không có nghĩa gì; tương lai không có nghĩa với người đó. Tương lai thực ra là
không tồn tại; khoảnh khắc này là sự tồn tại duy nhất. Nhưng điều đó là có thể
chỉ cho người phúc lạc. Với người khổ, làm sao khoảnh khắc này có thể là sự tồn
tại duy nhất được? Thế thì nó sẽ là quá nhiều - không thể chịu nổi, không thể
được. Người đó phải tạo ra tương lai. Người đó phải tạo ra mơ ở đâu đó, bằng
cách nào đó, để bù cho khổ.
Khổ càng sâu sắc, hi vọng càng nhiều. Hi vọng là cái bù lại. Người khổ níu bám lấy cuộc sống. Bạn càng hạnh phúc, bạn sẽ càng sẵn sàng từ bỏ cuộc sống vào bất kì khoảnh khắc nào - bất kì khoảnh khắc nào, không níu bám. Bạn có thể bỏ cuộc sống của bạn hệt như bộ quần áo đã cũ rách; không thành vấn đề chút nào.
Khổ càng sâu sắc, hi vọng càng nhiều. Hi vọng là cái bù lại. Người khổ níu bám lấy cuộc sống. Bạn càng hạnh phúc, bạn sẽ càng sẵn sàng từ bỏ cuộc sống vào bất kì khoảnh khắc nào - bất kì khoảnh khắc nào, không níu bám. Bạn có thể bỏ cuộc sống của bạn hệt như bộ quần áo đã cũ rách; không thành vấn đề chút nào.
Không chỉ
có thế; nếu bạn thực sự phúc lạc và cái chết gõ cửa bạn, bạn sẽ đón chào nó. Bạn
sẽ ôm choàng cái chết, và ở đó bạn sẽ siêu việt lên trên cái chết. Để tôi nhắc
lại: cái chết tới và gõ cửa bạn, và nếu bạn sợ và bạn trốn đâu đó trong góc nhà,
trong tủ, và bạn khóc lóc và bạn muốn sống thêm chút nữa, bạn là nạn nhân. Bạn
sẽ phải chết nhiều lần. Kẻ hèn chết cả nghìn lẻ một lần. Nhưng nếu bạn có thể mở
cửa, đón chào cái chết như người bạn, ôm choàng cái chết, ở đó bạn đã siêu việt
lên trên cái chết. Bây giờ bạn bất tử. Lần đầu tiên, bây giờ bạn đạt tới cuộc
sống mà không khổ, cuộc sống của điều Jesus nói: sống trong dư thừa; cuộc sống
của điều Phật nói: cuộc sống của cực lạc, của niết bàn; cuộc sống mà về nó
Patanjali đang nói: vĩnh hằng, bên ngoài thời gian và không gian, bên ngoài cái
chết.
Khổ tạo
ra đền bù riêng của nó. Một khi bạn bị mắc vào bẫy, bạn càng níu bám lấy cuộc
sống, và bạn sẽ càng trở nên khổ hơn. Đó là phần thứ hai: bạn càng níu bám lấy
cuộc sống, bạn sẽ càng khổ hơn vì bản thân việc níu bám tạo ra khổ, níu bám tạo
ra nhiều thất vọng hơn. Khi bạn không níu bám vào cái gì đó, nếu nó bị mất đi
bạn không khổ. Khi bạn níu bám vào một thứ và nó bị mất, ban phát điên. Bạn càng
níu bám vào cuộc sống, bạn sẽ càng thấy mọi ngày rằng bạn trở nên khổ. Phiền não
được thêm vào cho bản thể bạn ngày càng nhiều. Một khoảnh khắc tới khi bạn không
là gì ngoài phiền não, phiền não la hét. Và khi điều này xảy ra, bạn níu bám
nhiều hơn. Đây là cái vòng luẩn quẩn.
Cứ quan
sát toàn thể hiện tượng này. Tại sao bạn níu bám? Bạn níu bám bởi vì bạn chưa có
khả năng sống. Chính việc níu bám lấy cuộc sống chỉ ra rằng bạn chưa sống, bạn
đã sống cuộc sống chết, bạn chưa có khả năng tận hưởng phúc lành của cuộc sống,
bạn đã không nhạy cảm, bạn đã sống cuộc sống khép kín. Bạn đã không có khả năng
chạm vào hoa, trời, chim,thiên nhiên...Bạn đã không có khả năng tuôn chảy cùng
dòng sông cuộc sống; bạn bị đông cứng. Bởi vì bạn bị đông cứng và bạn không thể
sống được, bạn khổ. Bởi vì bạn khổ bạn sợ chết bởi vì nếu cái chết tới ngay bây
giờ và bạn còn chưa sống cuộc sống sống động, bạn đã bị chấm
dứt.
Osho
Post a Comment