That is wisdom

tháng 4 28, 2017
When you are able to see with no dust of knowledge on the mirror of your soul,when your soul is with out any dust of knowledge , when it is just a mirror,it reflects that which is.That is wisdom .
That reflecting of that which is,is wisdom.


Osho

NHỮNG CUỐN SÁCH TÔI YÊU-Cuốn sách ZEN VÀ VĂN HÓA NHẬT BẢN của D.T.Suzuk

tháng 4 16, 2017
"Thứ năm: Người mà tôi sẽ nói đến không được thừa nhận là người chứng ngộ bởi vì không có ai thừa nhận ông. Chỉ có người chứng ngộ mới có thể thừa nhận người chứng ngộ khác. Đây là tên của người đó D.T. Suzuki. Trong thế giới hiện đại, người đàn ông này đã thực hiện nhiều hơn bất kỳ ai khác để biến thiền và Zen thành sẵn sàng. Suzuki đã làm việc cả cuộc đời mình để giới thiệu cái cốt lõi nhất của Zen cho phương Tây.
Zen là cách phát âm tiếng Nhật đối với từ dhyana trong tiếng Sanscrit - thiền. Phật không bao giờ dùng tiếng Sanskrit; Người ghét nó, vì lý do đơn giản rằng nó đã trở thành ngôn ngữ của các vị tu sĩ, và tu sĩ thì luôn phục vụ quỷ dữ. Phật sử dụng ngôn ngữ rất đơn giản, ngôn ngữ đó được sử dụng bởi những người của Phật trong thung lũng ở Nepal. Tên của ngôn ngữ đó là Pali. Trong tiếng Pali, dhyana được phát âm thành ch’ana. Những người bình thường, giản dị, thất học không thể đánh giá những sự tinh tế của bất kỳ ngôn ngữ nào. Họ làm cho nó thành phù hợp với họ. Điều đó giống như tảng đá lăn xuống dòng sông, nó trở nên tròn. Đó là cách mà mọi ngôn từ được sử dụng bởi những người đó, bắt đầu có vẻ đẹp tròn trịa, sự giản dị đặc biệt. Những người bình thường khó phát âm từ dhyana; họ phát âm nó thành ch’ana. Khi nó tới Trung Quốc, từ ch’ana trở thành ch’an, và khi du hành tới Nhật Bản, nó trở thành Zen. Bạn có thể nhìn thấy - nó xuất hiện ở mọi nơi - mọi người luôn biến từ ngữ thành đơn giản.
Cuốn sách ZEN VÀ VĂN HÓA NHẬT BẢN của D.T.Suzuki là cuốn thứ năm của tôi. Người đàn ông này đã phục vụ nhân lại nhiều đến mức không người nào có thể vượt được ông. Công việc của ông thật lớn lao. Cả thế giới phải nợ ông và điều đó sẽ luôn là vậy. Suzuki nên là một từ trong gia đình. Nó không… tôi đang nói rằng nó nên là vậy. Rất ít người nhận ra, và những người nhận ra thì họ có trách nhiệm phổ biến sâu rộng sự nhận biết của họ."
OSHO - NHỮNG CUỐN SÁCH TÔI YÊU

Chúng không cho phép bạn nhìn cuộc sống như là nó vậy

tháng 3 14, 2017
“Mọi triết lý là kìm nén, và mọi tôn giáo, mọi hệ tư tưởng là kìm nén, bởi vì chúng mang đến cho bạn những diễn giải. Chúng không cho phép bạn nhìn cuộc sống như là nó vậy. Chúng áp đặt những diễn giải lên nó.
Người nào muốn đi sâu vào thiền phải nhận ra sự vô nghĩa này của hệ tư tưởng. Chỉ là một người đơn thuần không có bất cứ triết lý nào, không thái độ đối với cuộc sống. Chỉ là một người tìm kiếm - người đang tìm hiểu, tìm hiểu rất sâu để biết cuộc sống là gì. Đừng áp đặt bất cứ hệ tư tưởng nào lên nó. Thế thì sẽ rất dễ đi vào thiền.”
OSHO – VIGYAN BHAIRAV TANTRA, VOLUME 1

Tôn giáo đã làm cho mọi người thành ngu xuẩn không thông minh

tháng 2 27, 2017

Bất kì cái gì bạn tin, không phải là nó có đó trong thực tại mà bởi vì bạn phóng chiếu nó lên thực tại. Thực tại vận hành như màn ảnh và bạn cứ phóng chiếu các định kiến riêng của mình.
Và khoảnh khắc bạn bắt đầu tin bạn tạo ra hình ảnh. Hình ảnh đó chẳng là gì ngoài đồ chơi để chơi thôi. Bạn có thể tôn thờ nó, bạn có thể cầu nguyện, bạn có thể cúi lạy nó, nhưng bạn đơn giản ngu xuẩn. Bạn đang cúi lạy đồ chơi riêng của bạn, bạn đang tôn thờ bịa đặt riêng của bạn! Và đó là điều các đền chùa của bạn, các nhà thờ của bạn, các tu viện của bạn là gì đấy - nhân tạo, được chế ra bởi tâm trí riêng của con người.
Người tôn giáo không bao giờ sợ . Lời nguyện của người đó nảy sinh không từ nỗi sợ mà từ tình yêu và lòng biết ơn vô cùng. Lời nguyện của người đó là lời cám ơn, không phải là đòi hỏi. Người đó không hỏi xin an ninh, bởi vì người đó đã biết rằng mình là an ninh. Người đó không hỏi xin an toàn, người đó không hỏi xin bảo vệ, bởi vì người đó biết rằng sự tồn tại bảo vệ, rằng sự tồn tại là nhà của chúng ta, rằng chúng ta thuộc vào nó và rằng nó thuộc vào chúng ta. Sao người đó lại phải hỏi xin những điều đã có sẵn rồi, điều đã được cho rồi, điều có ngầm đấy rồi, trong chính sự tồn tại của bạn?
Nhưng cái gọi là người tôn giáo cứ đòi hỏi. Bầu trời dường như hoàn toàn trung lập; nó không chăm sóc theo cách này cách nọ, dù bạn sống hay chết chẳng thành vấn đề. Nỗi sợ lớn nảy sinh trong bản thể người ta, sự run rẩy. đó người đó nghĩ tôn giáo được sinh ra. Vâng, trong run rẩy đó tôn giáo được sinh ra, nhưng tôn giáo đó là giả, tôn giáo đó không thực.
Tôn giáo được sinh ra khi bạn được định tâm, bắt rễ, không run rẩy. Tôn giáo được sinh ra trong hiểu biết lớn lao, không trong sợ hãi. Tôn giáo được sinh ra khi bạn bắt đầu cảm thấy rằng sự tồn tại đáp ứng bằng tình yêu, rằng nó không phải là không chăm nom, rằng nó không lạnh lùng; rằng nó là rất ấm áp, rằng nó là rất đón chào. Nó là chính cuộc sống của chúng ta - làm sao nó có thể không chăm sóc chúng ta được?
Tự do khỏi tâm trí bạn trở thành người biết. Bạn trở thành tuyệt đối chắc chắn về tính bất tử, về vô thời gian, về sự không chết, tới mức không có nhu cầu về bất kì ai nào bảo vệ bạn - bạn đã được bảo vệ rồi. Trong việc bảo vệ đó bạn cúi mình trước sự tồn tại với lòng biết ơn. Trong việc bảo vệ đó, trong sự chăm sóc đó, trong tình yêu đó mà cứ tuôn chảy vô hình từ vũ trụ tới bạn... Nó nuôi dưỡng bạn mọi khoảnh khắc. Nó là vũ trụ mà bạn thở vào và ra, nó là vũ trụ chảy trong máu bạn, nó là vũ trụ trở thành xương bạn, chính tuỷ bạn. Khoảnh khắc nó trở thành trảI nghiệm riêng của bạn, bạn đã trở nên có tính tôn giáo.
Việc tìm kiếm tự do,từ đó quan trọng mênh mông: tự do khỏi bản ngã, tự do khỏi tâm trí, tự do khỏi ham muốn, tự do khỏi mọi giới hạn. Theo một cách nào đó, trong cuộc hành trình nội tâm của mình nếu bạn có thể tạo ra một không gian trong bản thể mình nơi tâm thức bạn là tự do toàn bộ, thế thì tất cả đều được đạt tới: chân lí được đạt tới, cái đẹp được đạt tới, phúc lạc được đạt tới. Nhưng chỉ trong tự do thì bất kì cái gì mới trở thành có thể.

Osho

Người chủ tìm thấy tự do

tháng 2 27, 2017

Người ta phải bắt đầu trở thành người chủ của bản thân mình, người chủ của tâm thức của mình. Đó là cái bắt đầu, bước đầu tiên. Bạn không phải là người chủ của tâm thức riêng của mình. Bạn là nô lệ của cả nghìn lẻ một ham muốn, ý nghĩ, tưởng tượng. Bạn bị kéo đi theo hướng này hướng nọ. Bạn không biết mình là ai và mình đang đi đâu. Bạn không biết tại sao bạn đang tồn tại chút nào. Bạn không biết mục đích của cuộc sống của mình, bạn không có cảm giác phương hướng. Làm sao bạn có thể là người chủ của bản thân mình?
Điều đầu tiên của việc trở thành người chủ của bản thân mình là trở nên ngày một ý thức hơn về hành động của bạn và ý nghĩ của bạn. Vô ý thức là làm nô lệ, ý thức là làm chủ.
Tôi gọi sannyasins của tôi là swamis; từ 'swami' nghĩa là người chủ. Nó đơn giản nghĩa là người đang trở nên được định tâm vào trong bản thể mình, được bắt rễ vào trong tâm thức mình, người đang cố gắng không bị các ham muốn kéo đi ngược với mong ước của mình. Nhưng ham muốn rất tinh ranh và bản ngã lại chơi nhiều trò tới mức chừng nào bạn không thường xuyên tỉnh táo bạn sẽ vẫn còn là nô lệ.
Bản ngã rất tinh vi. Nó có thể tìm ra những cơ hội mà không tồn tại chút nào; nó có thể làm điều không thể thành điều có thể. Và bạn phải rất tỉnh táo, bởi vì tâm trí bao giờ cũng hợp lí hoá. Tâm trí có thể cứ hợp lí hoá mọi thứ và nó có thể hợp lí hoá hay tới mức ngay cả bạn cũng sẽ bị quyến rũ - chính tâm trí riêng của bạn đang lừa bạn đấy!Chừng nào người ta còn chưa thực sự cam kết để được tự do thì không thể nào có tự do được.
Osho

Khi việc quan sát phát triển không vật lộn nào các ý nghĩ biến mất

tháng 11 04, 2016
Thiền nhân phải ghi nhớ không vật lộn với các ý nghĩ. Nếu bạn muốn thắng, đừng tranh đấu. Đó là qui tắc theo kinh nghiệm đơn giản. Nếu bạn muốn thắng, đơn giản không tranh đấu. Ý nghĩ sẽ vẫn tới như thường. Bạn chỉ theo dõi, nấp sau chăn; để chúng tới và đi. Chỉ đừng bị dính líu với chúng.
Toàn thể vấn đề là không dính líu theo bất kì cách nào - ca ngợi hay kết án, bất kì phán xét nào, xấu hay tốt. Không nói cái gì, chỉ vẫn còn tuyệt đối xa cách và cho phép tâm trí di chuyển theo cách thường lệ của nó. Nếu bạn có thể kiểm soát được ... và điều này đã được kiểm soát bởi hàng nghìn chư phật, cho nên không có vấn đề. Và khi tôi nói điều này có thể được kiểm soát, tôi đang nói nó theo thẩm quyền riêng của tôi. Tôi không có bất kì thẩm quyền nào khác.
Tôi đã tranh đấu và đã hành hạ bản thân mình bằng tranh đấu và tôi đã biết toàn thể việc chia chẻ điều tạo ra khổ và căng thẳng thường xuyên. Cuối cùng thấy ra vấn đề rằng thắng lợi là không thể được, tôi đơn giản bỏ tranh đấu. Tôi cho phép các ý nghĩ di chuyển như chúng muốn; tôi không còn quan tâm nữa.
Và đây là phép màu, rằng nếu bạn không quan tâm, các ý nghĩ bắt đầu ít tới đi. Khi bạn hoàn toàn không quan tâm, chúng thôi tới. Và trạng thái của vô ý nghĩ, không có tranh đấu nào, là an bình lớn nhất mà người ta đã từng biết tới. Đây là điều chúng ta đang gọi là tâm rỗng của Phật.
Một người thế tục khác hỏi, "Khi tôi dẹp các ý nghĩ đang nảy sinh, chúng cứ nảy ra từ các dấu vết, không bao giờ dừng lại. Làm sao tôi có thể kiểm soát được các ý nghĩ này?"
Dường như là Bankei có các đệ tử đích thực quan tâm tới thiền, vì mọi câu hỏi của họ đều là những câu hỏi vĩnh viễn của thiền nhân. Người hỏi này đang nói, "Khi tôi dẹp các ý nghĩ đang nảy sinh, chúng cứ nảy ra từ các dấu vết, không bao giờ dừng lại. Làm sao tôi có thể kiểm soát được các ý nghĩ này?"
Chính ý tưởng về kiểm soát là của tranh đấu. Chính ý tưởng về kiểm soát làm cho bạn bị dính líu. Bạn không phải dừng chúng lại, bạn không phải dẹp chúng đi. Chúng sẽ quay lại! Bạn không phải kiểm soát chúng, vì chính nỗ lực kiểm soát chúng sẽ giữ cho bạn bị tham gia và trong quá trình kiểm soát... và một sự kiện kì lạ cần được nhớ là ở chỗ người chủ phần nhiều là nô lệ cho nô lệ riêng của mình khi nô lệ là nô lệ cho người chủ. Nếu bạn quản lí hay kiểm soát ý nghĩ của bạn, bạn bị mắc kẹt với kiểm soát. Bạn không thể bỏ chỗ đó, bạn không thể ra đi vào ngày nghỉ. Bạn đang kiểm soát các ý nghĩ của bạn, và ý nghĩ của bạn đang kiểm soát bạn.
Bạn không thể đi vào trong thiền bằng kiểm soát.
Bạn có thể đi vào trong thiền chỉ bằng việc dửng dưng, chỉ là người quan sát. Liệu nó có tới hay không cũng không tạo ra khác biệt; cứ để cho các ý nghĩ chảy theo cách riêng của chúng và bạn đứng tách xa, chỉ theo dõi. Từ 'quan sát' đơn giản nghĩa là việc là tấm gương, phản xạ và không làm bất kì bình phẩm nào. Không gương nào làm bất kì bình phẩm nào. Không gương nào nói với bạn, "Aha, đẹp làm sao!" Nó không quan tâm tới liệu bạn là đẹp hay kì quái, lành mạnh hay không lành mạnh, đứng trên chân hay trên đầu. Điều đó không tạo ra khác biệt nào cho chiếc gương, gương đơn giản phản xạ.
Người quan sát là tấm gương. Nó đơn giản quan sát và vẫn còn trống rỗng. Không nội dung nào bị gương bắt giữ. Mọi thứ tới và đi, gương không bám lấy cái gì. Gương không thiên về cái gì đó hay chống lại cái đó. Nó không có khái niệm về cái gì diễn ra trước nó.
Tôi đã nghe nói về một giáo sĩ Hassid... Hassid giáo tới gần với Thiền nhất. Nó là một nhánh nhỏ của người Do Thái nổi dậy. Họ không được chấp nhận bởi tôn giáo chính thống, bởi tôn giáo có tổ chức, nhưng họ có dòng truyền thừa gồm những người rất hay. Nếu Do Thái giáo đã đóng góp cái gì cho nhân loại, đó là Hassid giáo - mặc dầu họ sẽ không chấp nhận nó. Họ kết án người Hassid vì những người này làm mọi thứ không chính thống, không theo truyền thống - không tuân theo tôn giáo có tổ chức, là độc lập và nổi dậy.
Nhà huyền môn Hassid này đang bước đi giữa đêm hướng tới sông, chỉ để ngồi im lặng ở đó. Một người canh gác của một lâu đài lớn thường thấy ông ấy mọi đêm vào nửa đêm. Cuối cùng không thể nào cưỡng lại được, người canh gác dừng người Hassid lại và hỏi ông ấy, "Tôi đã từng quan sát hàng tháng rồi. Thậm chí không một đêm nào ông bỏ lỡ; ông đi mọi đêm hướng tới sông. Ông đang làm gì? Tôi đã thấy ông, tôi đã đi theo ông, vì chính công việc của tôi là quan sát quanh lâu đài và lúc đầu tôi đã nghi ngờ. Người này tới mọi đêm, đi qua lâu đài... cho nên tôi đã đi theo ông, nhưng ông đơn giản không để ý gì tới lâu đài hay bất kì ai đi theo ông. Ông đơn giản đi ra sông và ngồi trên bờ hàng giờ. Ông làm gì ở đó?"
Người Hassid nói, "Tôi cũng là người canh gác đây. Cũng như ông quan sát lâu đài, tôi quan sát tâm trí riêng của tôi."
Khi việc quan sát phát triển, không vật lộn nào, các ý nghĩ biến mất. Và khi tâm là rỗng, bạn là phật.
Trích từ "Phật: Trống rỗng của Tâm"

Thưa thầy kính yêu, Trí huệ của tâm là gì?

tháng 11 04, 2016

Maneesha, nghĩa thông thường mang nhiều phân mảnh của chân lí, nhưng chúng chưa bao giờ đầy đủ. Trên khắp thế giới ở mọi nơi người ta đều nghe nói – "trí huệ của tâm." Nhưng sự thực là, trí huệ nảy sinh không từ tâm, nó nảy sinh từ cái trống rỗng của tâm. Nhưng điều đó được biết chỉ với những người đã đạt tới chỗ sâu nhất trong cái ngã.
Nhưng nghĩa thông thường mang các phân mảnh của tri thức. Nó biết rằng những người từ bi, người của tâm, có trí huệ nào đó mà không phải là tri thức, có sáng suốt nào đó, có tính trực giác nào đó mà không thể được dạy. Họ có thể thấy mọi thứ, cảm mọi thứ. Họ nhạy cảm với mọi thứ mà không sẵn có cho tâm trí. Cho nên mọi người bắt đầu nghĩ rằng có những khả năng của tâm có trí huệ.
Nhưng họ không biết rằng tâm là cái trống rỗng của bạn. Và từ cái trống rỗng của bạn, sự trong suốt nảy sinh điều có thể thấy mọi thứ mà bạn không thể suy diễn về mặt trí tuệ được. Đây là trí huệ.
Để làm cho nó đầy đủ, Maneesha này, nó phải được nói là, "trí huệ của tâm rỗng." Tim, như nhà sinh lí học biết nó, chỉ là hệ thống bơm máu. Từ nhịp tim đập của bạn không trí huệ nào có thể nảy sinh. Bạn đã bao giờ cảm thấy trí huệ nào nảy sinh từ nhịp tim đập của bạn không? Bác sĩ nào đã bao giờ nghe thấy trí huệ nào đó trong khi khám nhịp tim đập của bạn qua ống nghe không?
Tim này không phải là tâm chúng ta ngụ ý khi chúng ta nói về trống rỗng của tâm. Thực tại, chúng ta đang nói về vứt đi mọi nội dung của tâm trí. Thế thì, bản thân vô trí trở thành tâm bạn. Nó không phải là thứ sinh lí học. Nó là vô trí của bạn – không định kiến, không tri thức, không nội dung. Chỉ im lặng đơn giản, thuần khiết mới có thể được gọi là tâm rỗng. Đó chỉ là vấn đề diễn đạt. Bạn muốn chọn cái gì, bạn có thể chọn: trí huệ của tâm rỗng, hay trí huệ của vô trí – chúng là tương đương.
Khi bạn đang trong thiền sâu, bạn cảm thấy sự chân thành lớn lao, niềm vui không biết với bạn, tính quan sát mà là vị khách mới. Chẳng mấy chốc tính quan sát này sẽ trở thành chủ nhà. Ngày tính quan sát trở thành chủ nhà, nó còn lại hai mươi bốn giờ cùng bạn. Và từ tính quan sát này, bất kì cái gì bạn làm đều có trí huệ trong nó. Bất kì cái gì bạn làm đều chỉ ra sự sáng tỏ, sự thuần khiết, tính tự phát, sự duyên dáng.
Trích từ "Phật : Trống rỗng của tâm"
Được tạo bởi Blogger.